![]() |
Quay lưng mượn tóc buông rèm phủ,
Giấu mặt, che đi…lệ mấy hàng !
|
Đôi lúc lòng ta bỗng chán chường,
Chẳng buồn thơ thẩn giữa đêm sương,
Chỉ muốn ngủ vùi quên nhân thế
!Một giấc dài thôi...đến thiên đường!
Đôi lúc lòng ta bỗng yếu mềm,
Lệ ấm tuôn dòng ướt gối êm,
Thao thức năm canh, trằn trọc mãi,
Bao giờ chạm đến phút êm đềm?!?
Đôi lúc ta cười vỡ không gian,
Buồn kia ai thấu? Chỉ cười khan!
Quay lưng mượn tóc buông rèm phủ,Giấu mặt, che đi…lệ mấy hàng !
Đôi lúc suy tư, chỉ một mình,
Mặc ai han hỏi, thích làm thinh,
Danh lợi bon chen rồi một kiếp,
Công hầu xâu xé mặc nhục – vinh !
Đôi lúc thầm mơ một buổi chiều,
Anh về nồng ấm giữa nắng xiêu,
Nụ cười tươi tắn như thầm ngỏ :
“Anh nè, hỏi thật, bé có yêu?
______Mizu - 27.02.2013.
