Thương mình mỗi lúc càng phai úa. Xót tuổi khi lòng vẫn thắm xanh

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

CHÓNG TÀN



Ước chi kề cận bên nàng,
Để nâng gót ngọc, thân vàng ấp yêu!


Mặc cho hoa nở rồi tàn,
Nhưng lòng anh vẫn vì nàng mà yêu.
Nên đời anh sẽ liêu xiêu,
Đêm không trọn giấc, sáng chiều nhớ mong
Đâu là lối quay về ?- xin hỏi.
Mắt em là một cõi hư vô,
Bờ mi khẽ chớp mơ hồ,
Khiến ai ngơ ngẩn, sóng xô…chết chìm !

Biết rằng vướng là tìm rắc rối,
Nhưng mày cong móc nối tim anh,
Môi xinh, còn tóc buông mành,
Muốn chân quay gót chẳng đành dạ yêu!

Thế là sớm đến chiều thơ thẩn,
Hồn lang thang đờ đẫn mơ màng.
Ước chi kề cận bên nàng,
Để nâng gót ngọc, thân vàng ấp yêu!

Bận mê đắm một điều chẳng nhớ,
Rằng sắc kia hoa nở sẽ tàn,
Thời gian lạnh nhạt phũ phàng,
Cuốn lời hoa mỹ, bẽ bàng tiếng yêu !

__________Mizu – 23.04.2013.