![]() |
Nỗi Đau Ngự Trị - Lệ Quyên |
Dĩ vãng buồn như cỏ mọc vườn hoang
Thuở ban đầu rộn ràng đôi tim nhỏ
Thật nồng nàn gắn bó ngỡ phượng loan...
Bao bộn bề, lo toan là ngọn sóng
Vỗ tơi bời tình bỗng hóa bọt tan.
Mắt rưng rưng đôi hàng tuôn lệ nóng,
Môi nhạt nhòa, lầu mộng biến tro than!
Bếp đã lạnh, lửa tàn, nhen chi nữa!
Cố kéo dài, lần lựa dứt cơn mê
Lỗi do ai? Tính dễ đâu mà sửa!
Đoạn một lần, đôi đứa cắt tình lê!
Anh khuất bóng, em về trong hiu hắt,
Có nghĩa là...đã tắt một tình yêu!
Lặng lẽ nhìn bóng chiều đang chuyển sắc
Lệ nhạt nhòa lay lắt bước chân xiêu!
Còn lại gì? Chỉ cô liêu quạnh quẽ...
Bức tình thư muốn xé lại chẳng đành...
Cuốn theo anh tan tành cơn gió lẻ
Em gục đầu tiếc rẻ chuỗi ngày xanh!
________________Mizu - 07.12.2013.
