Thương mình mỗi lúc càng phai úa. Xót tuổi khi lòng vẫn thắm xanh

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Bài thơ chưa gởi

Có những lời thơ chưa chín tới,
đành chờ cơn gió rụng chiều hôm.
Người đi rồi, vì chờ thơ không kịp,
Khi thơ rơi đành để lại bên dòng.

Ngày đã qua, chỉ còn lời thơ giữ lại,
thả theo dòng trôi tận biển khơi,
ngày mai trong sóng chập chùng ấy,
nhặt được lời thơ, chút ngậm ngùi.

NamKha

Em Đi Bỏ Mặc Con Đường - Trịnh Công Sơn