Thương mình mỗi lúc càng phai úa. Xót tuổi khi lòng vẫn thắm xanh

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

THUYỀN XA VỀ BẾN !

Một đời tôi vẫn nhớ đến em trong những tháng năm dài
Ôm mối tình sầu với em tôi biết sẽ tàn phai
Một hồn tôi ray rứt bước chân đi trên cát buồn
Biển vắng đêm nay xót xa một mối tình không may

Làm sao em biết tình này chất chứa thật đầy
Dấu kín từ trong con tim buồn bã
Tình vô biên quá để rồi khó nói bằng lời
Cho môi khô héo dần thôi

Một đời tôi vẫn nhớ tới em trong những phút xa rồi
Em đến tình cờ với tôi như thoáng một giấc mơ
Vì biển ơi cơn sóng xóa tan con thuyền trôi giữa dòng
Tôi biết tình ta mãi là một góc đời cách xa.


Thêm đêm nữa cho vừa nghìn lẻ một,
Thức đi anh để gột kỷ niệm buồn !
Em nơi này dẫu lệ ứa dầm tuôn
Chỉ dám gọi tiếng "Anh" trong tâm thức !

Nỗi nhớ nhung em giữ gìn một mực

Cứ lớn dần đến vô cực khổ đau
Biển đời chao gầm thét quá ồn ào...
Em thinh lặng nao nao cùng kỷ niệm !

Niềm vui xưa bây giờ khôn tìm kiếm

Chỉ nỗi buồn xâm chiếm cả không gian,
Tiếc tình ta chưa thắm đã vội tàn !
Anh chốn ấy, em nơi này, xa cách !

Em cũng mong một ngày kia, minh bạch,

Đối mặt nhau, anh cứ trách thật nhiều !
Rồi ta cùng gầy lại bến thương yêu,
Cho thuyền chở nắng chiều về bến cũ !
________Mizu – 04.07.2013.