Thương mình mỗi lúc càng phai úa. Xót tuổi khi lòng vẫn thắm xanh

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

BIỆT NÚI VỀ XUÔI









Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới
Bây giờ anh vui, hai bàn tay đói
Bây giờ anh vui, hai bàn chân mỏi
Thời gian nơi đây

Bây giờ anh vui, một linh hồn rỗi
Tình yêu xứ này
Một lần yêu thương, một đời bão nổi
Giã từ giã từ.
Chiều mưa giông tới em ơi em ơi









Chào anh nhé ! Em về, xa gió núi
Phiến đá xanh trả dòng suối lượn lờ
Kết lại rồi những tâm sự lửng lơ
Bởi ngốc nghếch biết bao giờ hiểu được !

Chuyện thị phi muộn phiền bao thuở trước,
Đã tránh rồi vẫn lỡ trượt bước chân !
Em đứng đây đưa tay gõ đôi lần,
Cửa vẫn khép, người không cần nghênh đón !

À thì ra…con đường mà anh chọn
Dù thênh thang không đặt trọn chân này
Trả anh về với khói thuốc, rượu cay
Em tìm lại tháng ngày thanh thản cũ.

Có tiếng mưa ca, hiên nhà, bóng rũ
Và một mình tự nhủ : “…sẽ vui thôi !”

__________Mizu – 13.08.2013.