Thương mình mỗi lúc càng phai úa. Xót tuổi khi lòng vẫn thắm xanh

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

SAY NẮNG


Khi em bắt đầu ngã vào anh
Là khi em biết mình đang dần thay đổi
Lằn ranh mong manh của nghĩ suy – nông nổi
Dường như là trôi xa…

Em tìm thấy mình trong chính những thiết tha

Trong nỗi nhớ nhung anh gửi hàng đêm tối
Em tìm thấy mình trong lời ca anh nói
“Hãy đón nhận những gì con tim khát khao…”

Và em rộn ràng xen lẫn nôn nao

Như đứa bé thơ lần đầu - chạm vào điều kì diệu
Sao ở bên anh – em lúc nào cũng thiếu
Thiếu thời gian, thiếu hơn nữa – môi nồng…

Và em bắt đầu học cách ước mong

Ước chúng mình gặp nhau không quá muộn
Ước cuộc đời có lối nào rẽ được
Mà không tổn thương ai khác – dù nhỏ nhoi!

Em thêu dệt nhiều - những ảo mộng xa xôi

Có anh có em – bãi cát dài hoang vắng
Em thấy mình được yêu và mãi là duy nhất
Từng lời thương dành hết – riêng mình

Giấc mộng vỡ òa trong một phút lặng thinh

Con gái em hát lời ca ngơ ngác
“Ba ngọn nến - lung linh – nhàn nhạt
Hạnh phúc gia đình – còn nữa hay không”

Em có thể gọi những điều đã qua

  là say nắng được không
Khi nhận ra điều gì mình trân quý
Em đã ngã vào anh – và giờ em đứng dậy
Vết thương lòng, có lẽ sẽ dần nguôi!