Thương mình mỗi lúc càng phai úa. Xót tuổi khi lòng vẫn thắm xanh

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

BỌT – CÁT

Gió Mùa Hạ 
Thủa dại khờ vẽ tình yêu trên cát
Trái tim hồng ghép chữ mãi yêu anh
Rồi nguyện cầu một điều ước mong manh
Sóng vỗ tan cuốn trôi xa tất cả.

Em bỗng khóc khi tình yêu vuột mất
Sóng vô tình hay Cát trắng trêu em
Thoáng thơ ngây tinh khiết nỗi êm đềm
Nay mê dại trước biển khơi sóng cuộn.

Sao lỡ cướp khi tình ngây khờ dại
Sóng cợt đùa buốt giá cõi lòng đau
Vẽ tình yêu trên cát chẳng nhiệm màu
Rồi tan biến giống trò chơi bọt biển.
Thật ngớ ngẩn vẽ tình yêu trên cát,
Để sóng xô làm tan tác tim hồng
Xây đắp nhiều rồi cũng trả về không
Bao yêu dấu tan tành thành bọt cát !

Một giấc mơ bên người nghe biển hát
Lời thì thầm thương gọi khúc trăm năm
Nhưng hỡi ôi !...hư ảo …nuốt lệ thầm…
Khi tỉnh mộng chỉ toàn là …sóng gió !

Chẳng có ai…chỉ mình ta ngồi đó…
Ôm tình si nghe rõ tiếng thở dài
Dù biết rằng …rồi cũng đến ngày mai…
Lệ khô hết chỉ còn trơ khóe mắt…



_______Mizu – 17.06.2013. —