Thương mình mỗi lúc càng phai úa. Xót tuổi khi lòng vẫn thắm xanh

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

LỜI ĐÁ

Gió Mùa Đông >Mizu
Anh là cơn gió lộng
Xoa dịu hồn đá em
Hôn thật khẽ ,thật êm
Hôn êm đềm ,tha thiết

Cho đến khi em biết
Thế nào là tình yêu
Để em hiểu những điều
Giản đơn mà hạnh phúc

Rồi cũng sẽ đến lúc
Đá tan vào lòng anh
Dù tình là mong manh
Nhưng tình anh mãi lớn

Mizu


Gió anh làm sóng gợn
Xao động cả mặt hồ
Từng ngọn sóng nhấp nhô
Lòng đá dường xao xuyến...

Nếu gió mang lưu luyến,
Hòa quyện đá ngàn năm,
Thì hãy đến thì thầm
Ru hồn ai ngọt giấc !

Đừng như ong hút mật
Vờn khắp chốn tìm hoa
Đá kia rất thật thà
Gió chớ đùa nghịch nhé !
Trơ gan cùng mưa nắng,
Ngắm đằng đẵng đời trôi …
Ta đứng đó lâu rồi
Giữ sức ì quá kỹ !

Ai đủ mạnh, đủ chí…
Lăn ta xuống trần ai ?
Ra sức dũa …lại mài…

Khắc ảnh hình cuộc sống ?

Ai đôi vai đủ rộng …
Can đảm vác ta về
Treo lên mảnh trăng thề
Giữa đêm mê vườn mộng ?

Ai là cơn gió lộng,
Thổi bay bụi thời gian,
Để ta lại mơ màng
Hồn đá dường trẻ lại ?

Ai đem nét mềm mại,
Nhè nhẹ phủ sần sùi ?
Ai trả lại niềm vui,
Cho đá cười nức nẻ ???

Chắc …không ai…có lẽ…


_____Mizu – 09.06.2013.