Ngắm đằng đẵng đời trôi …
Ta đứng đó lâu rồi
Giữ sức ì quá kỹ !
Ai đủ mạnh, đủ chí…
Lăn ta xuống trần ai ?
Ra sức dũa …lại mài…
Khắc ảnh hình cuộc sống ?
Ai đôi vai đủ rộng …
Can đảm vác ta về
Treo lên mảnh trăng thề
Giữa đêm mê vườn mộng ?
Ai là cơn gió lộng,
Thổi bay bụi thời gian,
Để ta lại mơ màng
Hồn đá dường trẻ lại ?
Ai đem nét mềm mại,
Nhè nhẹ phủ sần sùi ?
Ai trả lại niềm vui,
Cho đá cười nức nẻ ???
Chắc …không ai…có lẽ…
_____Mizu – 09.06.2013.
