Thương mình mỗi lúc càng phai úa. Xót tuổi khi lòng vẫn thắm xanh

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

VÔ THƯỜNG







Bỗng một ngày ta thấy mình cô độc
Giữa cuộc đời ô trọc, điêu ngoa
Người rất gần mà cũng thật xa
Quen thuộc đó chợt hoá thành xa lạ!


Giọt máu đào giờ nhạt hơn nước lã
Người yêu kia như lữ khách qua đường
Ta quẩn quanh trôi dạt giữa vô thường
Hồn chấp chới trong mênh mông phiền não.


Cố kiếm tìm khắp muôn trùng hư ảo 
Mong duyên lành được thấy cỏ vô ưu
Để mai này, trên những chuyến phiêu lưu,
Còn thanh thản lãng du cùng cõi tạm ! 

_________ Mizu – 07.06.2011.